
Một buổi sáng bình thường lại trở thành khoảnh khắc tôi mất kiểm soát với con chỉ vì chuyện nhỏ. Sau đó, tôi nhận ra mình đang lặp lại những điều từng làm mình tổn thương khi còn nhỏ. Bài viết là hành trình nhìn lại phản ứng của chính mình, hiểu vì sao trẻ “cãi” và điều gì thực sự đang diễn ra phía sau. Từ đó, tôi bắt đầu học cách dừng lại để kết nối với con, thay vì chỉ cố kiểm soát.
Bài viết mang tính trải nghiệm cá nhân khi mình đi qua cơn Trầm cảm. Có vẻ chúng thật bình thường và hiển nhiên, nhưng những cảm xúc Đau - Khổ đó dẫn dắt suy nghĩ, lời nói, hành động của mình nhiều lắm ! Ví dụ như trong lúc cơn giận đang hoành hành, mình bộc phát nói và làm những điều gây tổn thương, buồn phiền cho bố mẹ hay anh chị em,…Rồi đến lúc cơn giận qua đi, mọi chuyện đã lỡ, Đau - Khổ lại thêm Đau - Khổ … lặp đi lặp lại hoài !
Một buổi chiều đầu tháng ba trời vẫn còn hơi lạnh, tôi kéo chiếc áo khoác sát người rồi lấy túi đựng bản nhạc từ trong xe và đi bộ sang phòng trà nhỏ ở góc phố. Nơi đó tối nay có một buổi biểu diễn acoustic của vài nhóm nhạc trong khu vực, và tôi cũng tham gia cùng một nhóm bạn quen.
Hai nguyên tắc đơn giản có thể giúp cải thiện hầu hết các mối quan hệ: đối xử tử tế và nói sự thật. Khi hai điều này được thực hiện một cách nhất quán, người khác sẽ cảm thấy an toàn, tin tưởng và thoải mái khi ở bên bạn.
Dù ngày nay vấn đề bạo hành trẻ em đã được nhắc đến nhiều hơn trước, nhưng trên thực tế vẫn có rất nhiều người từng trải qua những tổn thương trong tuổi thơ chưa từng kể điều đó với bất kỳ ai. Điều này đặc biệt phổ biến với những người từng bị xâm hại tình dục khi còn nhỏ.
Trong các mối quan hệ thân thiết, chúng ta thường chia sẻ với nhau rất nhiều chuyện riêng tư. Tuy nhiên, đôi khi có những thông tin mà chúng ta không thật sự muốn biết. Việc suy nghĩ kỹ về điều mình muốn nói, điều mình muốn nghe, và cách mình xử lý thông tin cá nhân của người khác là một phần quan trọng để duy trì sự tin tưởng lâu dài.
Trong rất nhiều cuốn sách self-help hoặc các lời khuyên phổ biến trên mạng, suy nghĩ kiểu “nếu như…” thường bị xem là nguyên nhân của lo lắng, suy nghĩ quá mức và thậm chí là mất ngủ. Người ta thường khuyên rằng muốn sống nhẹ đầu hơn thì hãy học cách “ngừng nghĩ lung tung”.

Nghe thì rất đơn giản, vì nếu trả lời nhanh, ai cũng có thể nói những điều rất đẹp như mong con hạnh phúc, mong con khỏe mạnh, mong con trở thành một người tốt, nhưng càng ở gần con mỗi ngày, càng quan sát cách mình phản ứng với con trong những tình huống rất nhỏ, tôi càng nhận ra những điều mình thực sự mong muốn… có thể không giống như những gì mình vẫn nghĩ.

Khi mỗi lần nói ra đều bị phán xét hoặc sửa sai, trẻ sẽ chọn im lặng. Muốn con mở lòng, điều quan trọng không phải là hỏi đúng, mà là trở thành người đủ an toàn để con muốn chia sẻ.

Trong giới sáng tạo, có một ảo tưởng lãng mạn nhưng cực kỳ độc hại: Rằng ý tưởng là những tia chớp thần thánh, chỉ giáng xuống đầu khi ta đang nhâm nhi cà phê trong một chiều mưa, hoặc khi "nàng thơ" (muse) bất chợt gõ cửa. Tư duy này biến người làm sáng tạo thành những kẻ ăn mày thụ động, chắp tay cầu nguyện sự thương xót của cảm hứng.

Mỗi lần dọn phòng, nhiều người nghĩ đơn giản là làm cho nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng hơn. Nhưng nếu để ý kỹ, cảm giác sau đó không chỉ là “đỡ bừa bộn” mà còn là đầu óc nhẹ đi, dễ thở hơn, có gì đó rõ ràng hơn bên trong. Không phải ngẫu nhiên mà một hành động rất “đời thường” như vậy lại chạm đến trạng thái tinh thần sâu như thế.

Khi một người nói về trải nghiệm của họ, người còn lại thường phản hồi bằng một chữ “nhưng”. Kiểu như “anh hiểu em buồn, nhưng…”, “em biết chuyện đó khó, nhưng…”. Cái “nhưng” này nghe có vẻ vô hại, nhưng nó tạo ra một sự phủ định rất rõ ràng: trải nghiệm của bạn đang được chấp nhận, nhưng không hoàn toàn.

Xin chào ! Cậu đang tìm gì ở đây vậy ? Tìm một câu trả lời về kiến thức mà cậu đang cần ? Tìm một cách giải quyết vấn đề mà cậu đang băn khoăn ? Tìm một nội dung hay để đọc và cảm nhận ? Tìm một sự đồng cảm, chia sẻ với những tổn thương mà cậu đang mang ? Hay tìm một điều gì đó…để hiểu mình là ai, mình đang làm gì ?

Mình đã từng tự hỏi, Khổ là gì ? Nó như thế nào ? Sao những người bị tổn thương lại Khổ sở như vậy, sao họ lại có những lựa chọn như vậy ? Rồi mình thấy xung quanh mình ai cũng Khổ hết, những Nỗi Khổ âm ỉ bên trong họ, dù là những người có danh, có tiền, có sự hạnh phúc cho bên ngoài thấy,…mình vẫn thấy họ có những Nỗi Khổ.

Mình đã từng có những lúc như thế này: Nghĩ rằng họ thật xấu xa, thật tệ. Càng nghĩ, lòng càng dâng lên sự khó chịu, tức giận. Và rồi, mình muốn bộc phát ra ngoài, muốn chửi bới, thậm chí là trút giận lên cả những người chẳng liên quan đang đứng cạnh mình.

Khám phá các chiến lược kiểm soát lo âu hiệu quả thông qua cơ chế thần kinh, liệu pháp CBT, kỹ thuật tiếp đất, chánh niệm và chế độ dinh dưỡng lành mạnh.

Trải nghiệm cá nhân của mình khi bị Trầm cảm. Trước đây, mình đã từng nghe về nó, đọc về nó nhưng thật sự mình không hiểu nó là gì. Cảm giác đó ra sao, trạng thái ấy thế nào mà có thể lấy mạng của cả một con người trong những trường hợp nghiêm trọng nhất. Nhưng giờ mình đã hiểu, vì mình đã trải nghiệm nó.