Suy nghĩ - Cảm xúc - Hành động: Một vòng lặp hay một sự lựa chọn?

Có bao giờ bạn tự quan sát biểu đồ hình sin của chính mình chưa?

SUY NGHĨ - CẢM XÚC - HÀNH ĐỘNG - SUY NGHĨ...

Mình đã từng có những lúc như thế này:

Nghĩ rằng họ thật xấu xa, thật tệ. Càng nghĩ, lòng càng dâng lên sự khó chịu, tức giận. Và rồi, mình muốn bộc phát ra ngoài, muốn chửi bới, thậm chí là trút giận lên cả những người chẳng liên quan đang đứng cạnh mình.

Nhưng cũng chính là mình, trong một khoảnh khắc khác:

Mình nghĩ rằng họ làm vậy vì họ cũng có nỗi khổ riêng, vì con người họ vốn dĩ là thế, họ chẳng thể làm khác được. Tự nhiên, lòng mình mở ra, thấy nhẹ nhàng, thấy thương. Mình quay lại với việc đang làm mà không có một hành động tiêu cực nào phát sinh.

Suy nghĩ là Nhân – Hành động là Quả

Chúng ta thường nghĩ đó là điều hiển nhiên của con người. Nhưng có một sự thật quan trọng: Chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát và lựa chọn suy nghĩ của mình. Lựa chọn trách móc, đổ lỗi, oán giận... hay lựa chọn hiểu, thương và nhẹ nhàng?

Dù trong hoàn cảnh nào, hai luồng suy nghĩ này luôn song hành. Nếu không nhận thức được mình đang nghĩ gì, chúng ta sẽ bị nó "dắt mũi" đến những hành động mà sau này nhìn lại, chỉ còn biết nói hai chữ "giá như".

Đừng nhầm lẫn giữa Chuyển hóa và Đè nén

Rất nhiều người trong chúng ta đang chọn cách đè nén.

Khi biết mình đang có suy nghĩ không hay, cảm xúc không tốt, ta cố ép nó xuống: "Không được nghĩ thế", "Sao mình lại ích kỷ vậy". Chúng ta thay thế nó bằng một chuyện khác để trốn tránh.

Nhưng cách này không ổn.

Sự khó chịu bị nén xuống lâu ngày sẽ thành tâm bệnh, ăn mòn chính mình từ bên trong. Mỗi lần nghĩ lại là một lần đau. Dần dần, chính những cảm xúc tiêu cực đó biến ta thành một người khó tính, hay gắt gỏng mà chính ta cũng không nhận ra.

Vậy, để mình chuyển hóa nó, hay để nó chuyển hóa mình?

Câu trả lời nằm ở hai chữ: CHẬM LẠI.

Khi cơn giận hay sự khó chịu ập đến, hãy chậm lại một nhịp để nhận diện:

• Hiểu rằng họ cũng đang khổ đau, khó xử.

• Hiểu rằng họ cũng chẳng muốn mọi chuyện xảy ra như vậy, chỉ là họ chưa nhận thức được hậu quả.

• Hiểu rằng ngoài lỗi lầm này, họ vẫn còn những điều tốt đẹp khác.

Cứ lặp đi lặp lại việc "Tập Hiểu" như vậy, dần dần sẽ thành quen. Khi cái Hiểu đủ sâu, cái Thương sẽ tự đến. Đó không phải là bao biện cho người khác, mà là sự giải thoát cho chính tâm hồn mình.

Thật tốt !

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận

Bài viết liên quan

Khi mong muốn của cha mẹ không chỉ dành cho con.

Khi mong muốn của cha mẹ không chỉ dành cho con.

Nghe thì rất đơn giản, vì nếu trả lời nhanh, ai cũng có thể nói những điều rất đẹp như mong con hạnh phúc, mong con khỏe mạnh, mong con trở thành một người tốt, nhưng càng ở gần con mỗi ngày, càng quan sát cách mình phản ứng với con trong những tình huống rất nhỏ, tôi càng nhận ra những điều mình thực sự mong muốn… có thể không giống như những gì mình vẫn nghĩ.

Đỗ T K Dung
Đỗ T K Dung
 Tại sao con không chia sẻ với mẹ?

Tại sao con không chia sẻ với mẹ?

Khi mỗi lần nói ra đều bị phán xét hoặc sửa sai, trẻ sẽ chọn im lặng. Muốn con mở lòng, điều quan trọng không phải là hỏi đúng, mà là trở thành người đủ an toàn để con muốn chia sẻ.

Đỗ T K Dung
Đỗ T K Dung
Tôi đã trở thành mẹ theo cách tôi từng ghét nhất

Tôi đã trở thành mẹ theo cách tôi từng ghét nhất

Một buổi sáng bình thường lại trở thành khoảnh khắc tôi mất kiểm soát với con chỉ vì chuyện nhỏ. Sau đó, tôi nhận ra mình đang lặp lại những điều từng làm mình tổn thương khi còn nhỏ. Bài viết là hành trình nhìn lại phản ứng của chính mình, hiểu vì sao trẻ “cãi” và điều gì thực sự đang diễn ra phía sau. Từ đó, tôi bắt đầu học cách dừng lại để kết nối với con, thay vì chỉ cố kiểm soát.

Đỗ T K Dung
Đỗ T K Dung
Bẫy bắt ý tưởng: khi dân sáng tạo ngừng cầu nguyện trước nàng thơ

Bẫy bắt ý tưởng: khi dân sáng tạo ngừng cầu nguyện trước nàng thơ

Trong giới sáng tạo, có một ảo tưởng lãng mạn nhưng cực kỳ độc hại: Rằng ý tưởng là những tia chớp thần thánh, chỉ giáng xuống đầu khi ta đang nhâm nhi cà phê trong một chiều mưa, hoặc khi "nàng thơ" (muse) bất chợt gõ cửa. Tư duy này biến người làm sáng tạo thành những kẻ ăn mày thụ động, chắp tay cầu nguyện sự thương xót của cảm hứng.

Quang Nero
Quang Nero