Dừng chân và Đi qua Trầm Cảm

ShareFacebook

Trước đây, mình đã từng nghe về nó, đọc về nó nhưng thật sự mình không hiểu nó là gì. Cảm giác đó ra sao, trạng thái ấy thế nào mà có thể lấy mạng của cả một con người trong những trường hợp nghiêm trọng nhất. Nhưng giờ mình đã hiểu, vì mình đã trải nghiệm nó.

Đó là sau khi mình nhận được một tin như trời giáng, tin đó làm mình sụp đổ mọi sự tin tưởng, hy vọng mà mình đã trao. Tin đó làm mình trải qua hơn ba ngày, chìm trong trạng thái trầm cảm.

Mình đã khóc liên tục suốt ba ngày đó, dù là khi thức hay khi ngủ. Mình không thấy đói, đã cố ăn nhưng không có vị giác, không thể ngủ, không thể tập trung và gần như không có sức lực, không nhận biết được chuyện gì đang xảy ra xung quanh, còn có những nỗi sợ vô hình, tim như bị ai đó bóp nghẹt lại,… mình chưa bao giờ rơi vào trạng thái này và dù biết bản thân không ổn nhưng lại không thể dùng lý trí để thoát ra được. Mình cứ bị kéo trở lại trạng thái đó.

Sang đến ngày thứ 4, mình thật sự thấy bực bội với tình trạng của mình mà không biết làm thế nào để ổn trở lại và đột nhiên mình nhớ ra điều gì đó. Mình nhớ ra mình đã từng nghe Thiền sư Minh Niệm nói về con quái thú Trầm cảm. Lúc đó, mình như nắm được khúc gỗ khi đang trôi nổi trên sông vậy, mình nhận ra mình đang bị cơn Trầm cảm khống chế.

Sau đó, mình dần bình tĩnh lại, mình gọi điện cho bố mẹ hỏi chuyện thường ngày, nhắn tin trêu đùa với vài đứa em yêu quý mình ở quê. Mình bắt đầu hành động, mình ra khỏi giường dọn dẹp nhà cửa, ăn uống, bật vài bài nhạc nhẹ nhàng hay nghe và rồi yên lặng ngồi Thiền. Lần đầu tiên mình đã ngồi Thiền hết một nụ trầm hương. Sau đó, dù bên trong vẫn có cảm giác bị nhói nhưng mình đã thấy tốt hơn rất nhiều, mình tiếp tục bỏ máy ảnh ra chụp vài bức ảnh, rồi lại ngồi yên lặng sắp xếp lại suy nghĩ bên trong mình…. dần dần có vẻ như mình đã đánh bại được con quái thú Trầm cảm đó và dần lấy lại được chủ quyền con người mình. Thật tốt !

Trước đây, mình đã từng chứng kiến bố mẹ, vài người anh chị em, vài người mình yêu thương cũng đã trải qua ít nhiều trạng thái tương tự như vậy. Nhưng lúc đó, mình không hiểu họ bị làm sao, không biết tại sao họ lại cứ tự làm khổ mình như vậy và mình gần như thờ ơ với họ, mình còn trách móc họ nữa và chỉ nghĩ là rồi sẽ tốt lên thôi. Giờ thì mình hiểu rồi, hiểu nó thực sự nghiêm trọng và khó khăn với người trải qua nó thế nào. Khi đó, gần như không thể làm chủ bản thân, nếu như bản thân không có đủ nhận thức, không có một niềm tin hy vọng đủ lớn, hay không có một ai đó để mình phải vượt qua vì họ,… thì nó như muốn mình chết dí một chỗ trong tuyệt vọng. Hoặc nó sẽ dẫn dắt mình vào con đường sai lầm mà mình không kiểm soát được như chìm đắm vào chất kích thích, tệ nạn, hận cuộc đời và phát sinh những hành động không thể quay đầu,…

Vậy nên…mình thấy thật tốt vì mình vẫn là chính mình sau cơn Trầm cảm đó và thật tốt vì mình đã được trải nghiệm nó để mình hiểu mình cần phải làm gì tiếp theo. Với chính mình và với những người mình yêu thương.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận