Những tổn thương từ thời thơ ấu có thể theo ta suốt cuộc đời

Có những người phải mất rất nhiều năm mới có thể gọi đúng tên những gì họ đã trải qua. Không phải vì ký ức đó không tồn tại, mà vì họ chưa từng nghĩ đó là “tổn thương” hay “bạo hành”.

Nhiều người khi nhìn lại tuổi thơ của mình thường nói những câu như: “Cũng không đến mức tệ đâu”, “Nhà nào mà chẳng có vấn đề”, hay “Ai lớn lên mà chẳng có chút sang chấn”. Những câu nói này nghe có vẻ hợp lý, thậm chí còn mang tính an ủi, nhưng đôi khi lại chính là cách chúng ta vô tình làm nhẹ đi những gì mình đã trải qua.

Vấn đề là: không phải mọi khó khăn trong tuổi thơ đều giống nhau. Có một sự khác biệt rất lớn giữa những va chạm bình thường và việc lớn lên trong một môi trường thường xuyên bất ổn, thiếu an toàn hoặc có bạo lực. Nhưng khi những điều đó diễn ra đủ lâu, chúng ta dần xem chúng là “bình thường”.

Gia đình – nơi đáng lẽ an toàn nhất, nhưng cũng có thể gây tổn thương sâu nhất

Tuổi thơ là giai đoạn chúng ta học những khái niệm đầu tiên về tình yêu, sự an toàn và cách kết nối với người khác. Những mối quan hệ trong gia đình không chỉ ảnh hưởng đến cảm xúc nhất thời, mà còn định hình cách chúng ta nhìn nhận bản thân và thế giới xung quanh.

Khi một đứa trẻ lớn lên trong môi trường thiếu ổn định — nơi có bạo lực, bỏ mặc hoặc cảm xúc thất thường — những trải nghiệm đó không biến mất khi trưởng thành. Chúng tiếp tục ảnh hưởng đến cách người đó yêu, cách họ tin tưởng người khác và cả cách họ đối diện với chính mình.

Điều đáng nói là những tổn thương này không phải lúc nào cũng dễ nhận ra. Trong nhiều gia đình, sự chú ý thường tập trung vào những hành vi bạo lực rõ ràng về thể chất, trong khi những ảnh hưởng tâm lý âm thầm lại ít được nhìn thấy. Nhưng chính những tác động này mới là thứ kéo dài dai dẳng nhất.

Vì sao chúng ta khó nhận ra những gì mình từng trải qua?

Một trong những lý do lớn nhất là sự “bình thường hoá”. Khi một đứa trẻ lớn lên trong một môi trường nhất định, chúng gần như không có cơ hội so sánh. Những gì xảy ra trong gia đình sẽ trở thành tiêu chuẩn mặc định về việc “gia đình là như thế nào”.

Nếu một đứa trẻ thường xuyên chứng kiến xung đột, kiểm soát, hoặc bạo lực, chúng có thể lớn lên với suy nghĩ rằng đó là điều bình thường trong các mối quan hệ. Khi những vấn đề này được bao phủ bởi sự im lặng, những niềm tin văn hoá như “chuyện trong nhà thì để trong nhà”, hoặc cách diễn giải như “đó là dạy dỗ”, thì việc nhận diện tổn thương lại càng trở nên khó khăn hơn.

Theo thời gian, nhiều người không còn nghi ngờ môi trường xung quanh, mà quay sang nghi ngờ chính mình. Họ cảm thấy có điều gì đó “không ổn”, nhưng lại không thể gọi tên nguyên nhân.

Những gì ta học để “sống sót” có thể theo ta đến tận khi trưởng thành

Khi lớn lên trong môi trường thiếu an toàn, trẻ em sẽ tự phát triển những cách thích nghi để tồn tại. Những cơ chế này có thể giúp chúng vượt qua giai đoạn đó, nhưng lại mang theo hệ quả lâu dài.

Ví dụ, một người có thể trở nên luôn cảnh giác, dễ lo lắng, hoặc cố gắng làm hài lòng người khác để tránh xung đột. Một số người học cách kìm nén cảm xúc vì việc thể hiện cảm xúc từng khiến họ gặp nguy hiểm. Những hành vi này, dù từng có ích, lại có thể gây khó khăn trong các mối quan hệ khi trưởng thành.

Có người gặp khó khăn trong việc tin tưởng người khác. Có người ở lại trong những mối quan hệ không lành mạnh chỉ vì cảm giác đó “quen thuộc”. Và cũng có người mang theo một cảm giác mơ hồ rằng “có gì đó sai ở mình”, dù không biết chính xác là gì.

Việc nhận ra tổn thương không phải để đổ lỗi, mà để hiểu mình hơn

Quá trình chữa lành thường bắt đầu từ một bước rất quan trọng: kết nối những khó khăn hiện tại với môi trường mà mình đã lớn lên. Khi nhìn lại và hiểu được bối cảnh đó, chúng ta có thể bắt đầu nhìn nhận bản thân với nhiều sự cảm thông hơn.

Đối với một số người, việc này không nhất thiết phải đi kèm với việc đổ lỗi cho cha mẹ hay người chăm sóc. Với người khác, việc thừa nhận rằng mình đã bị tổn thương lại là một bước cần thiết để tiến về phía trước. Dù theo cách nào, điều quan trọng là bạn bắt đầu nhìn thấy câu chuyện của mình rõ ràng hơn.

Rất nhiều người lớn lên trong môi trường không lành mạnh mang theo niềm tin rằng “mình là vấn đề”. Nhưng khi hiểu được toàn bộ bức tranh, họ dần nhận ra rằng những gì họ trải qua không phải do lỗi của họ. Và chính sự nhận ra đó mở ra cánh cửa cho quá trình chữa lành.

Hiểu để buông bỏ cảm giác “có gì đó sai ở mình”

Việc gọi đúng tên những gì đã xảy ra không làm thay đổi quá khứ, nhưng nó có thể thay đổi cách bạn nhìn nhận hiện tại. Khi bạn hiểu rằng những phản ứng, cảm xúc hay khó khăn của mình có nguồn gốc từ những trải nghiệm trước đây, bạn sẽ bớt tự trách bản thân hơn.

Chữa lành không phải là xoá đi những gì đã xảy ra, mà là học cách nhìn lại chúng với sự rõ ràng và lòng trắc ẩn. Và đôi khi, chỉ cần nhận ra rằng “mình không phải là vấn đề” cũng đã là một bước tiến rất lớn.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận

Tác giả bài viết

Tác giả ẩn danh

Tác giả ẩn danh

Bài viết liên quan

Đạo đức của người tư vấn tâm lý Thanh thiếu niên

Đạo đức của người tư vấn tâm lý Thanh thiếu niên

Không có người tư vấn nào hoàn hảo về cả mặt nhân văn lẫn chuyên môn. Tất cả chúng ta đều đang trên con đường trưởng thành để trở thành những người tư vấn tốt hơn ngày hôm qua thông qua vô số trường hợp và con người mà chúng ta tiếp xúc hàng ngày. Trên con đường đó, trước những "địa hình" nguy hiểm và cảm giác mất phương hướng mơ hồ, thứ mà người tư vấn thanh thiếu niên có thể dựa vào chính là các nguyên tắc đạo đức và bộ quy tắc ứng xử.

Thảo Thương
Thảo Thương
Chuyên gia tư vấn Thanh thiếu niên cần những tư chất gì ?

Chuyên gia tư vấn Thanh thiếu niên cần những tư chất gì ?

Tư vấn thanh thiếu niên không nên chỉ đơn thuần là một kỹ năng tập trung vào việc giải quyết hiệu quả các vấn đề dựa trên kiến thức, thông tin và kỹ thuật. Tư chất của một nhà tư vấn thanh thiếu niên lý tưởng nằm ở sự nỗ lực hết mình để trang bị đồng thời cả khía cạnh con người và khía cạnh chuyên môn.

Thảo Thương
Thảo Thương
Nuôi dạy con cái không có nghĩa là được kiểm soát chúng

Nuôi dạy con cái không có nghĩa là được kiểm soát chúng

Trong quá trình nuôi dạy con, mỗi ngày của cha mẹ thường gắn liền với hàng loạt quyết định — từ chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, thời gian dùng thiết bị điện tử cho đến việc học hành, bạn bè và các hoạt động sinh hoạt

Bẫy tâm lý: áp lực trở thành cha mẹ hoàn hảo

Bẫy tâm lý: áp lực trở thành cha mẹ hoàn hảo

Nỗi sợ mắc sai lầm trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Bạn bắt đầu lắng nghe mọi lời khuyên xung quanh — từ gia đình, bạn bè, cho đến những người hoàn toàn xa lạ. Ai cũng có ý kiến, và vì họ đã “đi trước”, bạn dễ tin rằng họ biết nhiều hơn mình.