Không quá khi nói rằng xã hội hiện đại gần như đang tôn thờ sự “mở rộng” — tức là mọi thứ đều phải lớn hơn, nhiều hơn và nhanh hơn. Chúng ta quen với việc đánh giá giá trị của bản thân thông qua những gì có thể gia tăng: thu nhập, tài sản, vị thế, mối quan hệ, mức độ bận rộn hay thậm chí là sự hiện diện trên mạng xã hội. Dường như, càng phát triển, càng mở rộng thì càng được xem là thành công.
Tuy nhiên, chính sự ám ảnh với việc “đi lên” này khiến chúng ta ít khi để ý đến những gì đang bị đánh đổi. Chúng ta gần như mặc định rằng cuộc sống lý tưởng là một chuỗi những bước tiến liên tục, và vô tình xem nhẹ — hoặc né tránh — những giai đoạn chậm lại, thu mình hay thậm chí là đi xuống.
Phần lớn mọi người đều mong muốn cuộc sống của mình chỉ toàn những trải nghiệm tích cực: thành công, niềm vui, sự công nhận, những cột mốc đáng tự hào hay những cơ hội mới. Trong khi đó, những trạng thái như buồn bã, thất bại, sợ hãi, mất phương hướng hay kiệt sức lại thường bị xem là điều tiêu cực cần phải loại bỏ càng sớm càng tốt.
Có hai lý do sâu xa khiến chúng ta có xu hướng né tránh những giai đoạn “thu lại” này. Thứ nhất là vì nỗi sợ về cái chết. Ở một mức độ nào đó, sự chậm lại, suy giảm năng lượng hay cảm giác trống rỗng đều khiến ta liên tưởng đến sự kết thúc. Vì vậy, chúng ta cố gắng tránh né chúng như một cách để không phải đối diện với nỗi sợ này.
Thứ hai là vì xã hội đặt quá nhiều trọng tâm vào hạnh phúc. Chúng ta được dạy rằng phải luôn vui vẻ, tích cực, và nếu không làm được điều đó thì có nghĩa là mình đang “có vấn đề”. Chính tư duy này khiến chúng ta hiểu sai bản chất của những giá trị quan trọng như tình yêu, trách nhiệm hay sự trưởng thành — bởi tất cả những điều đó đều có những giai đoạn đi kèm với mất mát, tổn thương và cả thất bại. Khi chỉ theo đuổi hạnh phúc một cách cực đoan, chúng ta vô tình xây dựng một cái nhìn méo mó về cuộc sống.
Nếu quan sát kỹ hơn, bạn sẽ nhận ra rằng “thu lại” không phải là điều bất thường, mà ngược lại, nó là một quy luật rất tự nhiên.
Trong tự nhiên, mùa đông là thời điểm cây cối ngừng phát triển, rụng lá và tiết kiệm năng lượng để chuẩn bị cho mùa xuân. Nhiều loài động vật bước vào trạng thái ngủ đông, giảm nhịp trao đổi chất để duy trì sự sống. Đây không phải là sự suy tàn, mà là một giai đoạn cần thiết để tái tạo.
Cơ thể con người cũng vận hành theo nguyên lý tương tự. Nhịp tim co – giãn, hơi thở vào – ra, cơ bắp căng – chùng — tất cả đều là sự luân phiên giữa mở rộng và thu lại. Về mặt tâm lý, chúng ta cũng không thể lúc nào cũng ở trạng thái “đi lên”. Sẽ có những giai đoạn ta cảm thấy tự tin, rõ ràng, tràn đầy năng lượng; nhưng cũng có lúc ta cảm thấy lạc lối, mệt mỏi và mất phương hướng.
Nếu chỉ chấp nhận những lúc “mở rộng” mà phủ nhận những lúc “thu lại”, chúng ta đang tự cắt đi một nửa trải nghiệm của chính mình.
Một trong những vấn đề lớn là chúng ta có xu hướng “gắn nhãn” những trạng thái tâm lý chậm lại như một dạng vấn đề cần phải sửa chữa ngay lập tức. Chỉ cần cảm thấy buồn kéo dài, nhiều người lập tức nghĩ rằng mình đang bị trầm cảm, và từ đó kéo theo cảm giác xấu hổ vì không thể “bình thường” như người khác.
Tuy nhiên, nếu nhìn sâu hơn, những trạng thái này không hẳn là dấu hiệu của sự bất thường. Bản thân khái niệm về những khó khăn tâm lý, nếu hiểu đúng, không phải chỉ để “sửa chữa”, mà còn để giúp chúng ta hiểu được những gì đang diễn ra bên trong mình.
Việc thay đổi cách gọi — từ “mình bị trầm cảm” sang “mình đang ở trong một giai đoạn thu lại” — có thể giúp giảm bớt áp lực và sự tự phán xét. Một từ như “u sầu” nghe có vẻ nhẹ nhàng hơn, nhưng lại phản ánh đúng bản chất: đó là một trạng thái cảm xúc cần được trải nghiệm và thấu hiểu, chứ không phải ngay lập tức loại bỏ.
Thay vì vội vàng thoát khỏi những cảm xúc khó chịu, chúng ta có thể học cách ở lại với chúng lâu hơn một chút — không phải để chìm đắm, mà để lắng nghe. Bởi rất có thể, những giai đoạn này đang mang theo những thông điệp quan trọng mà trước đây, khi còn quá bận rộn và “mở rộng”, chúng ta đã bỏ qua.
Trước hết, việc nhận ra rằng mình đang trải qua một giai đoạn chậm lại là điều cần thiết. Điều này giúp bạn ngừng việc tự trách bản thân vì không đủ năng lượng, không đủ tích cực hay không đạt được những tiêu chuẩn mà bạn từng đặt ra. Đôi khi, việc chậm lại không phải là thất bại, mà là dấu hiệu cho thấy bạn đã đi quá nhanh trong một thời gian dài.
Việc chia sẻ với người khác cũng là một phần quan trọng trong quá trình này. Khi bạn nói ra những gì mình đang trải qua, bạn không chỉ giải tỏa được áp lực bên trong, mà còn nhận ra rằng cảm xúc của mình là hợp lý và có thể được thấu hiểu. Điều này giúp giảm bớt cảm giác cô lập — một trong những điều khiến các giai đoạn “thu lại” trở nên nặng nề hơn.
Quan trọng hơn, hãy thử dừng lại cuộc “chiến đấu” với chính cảm xúc của mình. Càng cố gắng phủ nhận hay đẩy lùi sự buồn bã, bạn càng cảm thấy kiệt sức. Ngược lại, khi bạn cho phép bản thân cảm nhận những gì đang diễn ra, cảm xúc đó sẽ dần trở nên dễ chịu hơn theo thời gian. Trong trường hợp cảm thấy quá khó để tự mình xử lý, việc tìm đến sự hỗ trợ từ chuyên gia tâm lý là hoàn toàn hợp lý và cần thiết.
Những khoảng lặng trong giai đoạn “thu lại” cũng thường là nơi mở ra những ngưỡng cửa mới. Khi bạn không còn bị cuốn vào nhịp sống hối hả, bạn có cơ hội nhìn rõ hơn những điều mình thực sự mong muốn, những điều đã không còn phù hợp, và những thay đổi cần thiết trong cuộc sống. Chính trong sự tĩnh lặng này, một phần nào đó của bạn có thể kết thúc — nhưng đồng thời, một phần mới cũng đang dần hình thành.
Chúng ta thường nghĩ rằng chỉ có những giai đoạn phát triển mới mang lại niềm vui và ý nghĩa, còn những giai đoạn chững lại chỉ toàn là khó khăn. Nhưng thực tế, nếu không có những khoảng “thu lại”, chúng ta rất dễ rơi vào trạng thái kiệt sức, mất phương hướng hoặc theo đuổi những thứ không còn phù hợp với mình.
Việc chấp nhận nhịp điệu tự nhiên giữa “mở rộng” và “thu lại” giúp chúng ta không cần phải liên tục bù đắp bằng những trải nghiệm tích cực giả tạo. Thay vào đó, chúng ta có thể sống một cách cân bằng hơn, thực tế hơn và sâu sắc hơn.
Giống như một cái cây già vào mùa đông, việc rụng lá không phải là dấu hiệu của kết thúc, mà là cách để giữ lại năng lượng cho một mùa xuân mới. Và trong cuộc sống của mỗi người cũng vậy — những giai đoạn chậm lại, thu mình, hay u sầu không phải là điều cần tránh, mà là một phần quan trọng giúp chúng ta tái tạo, trưởng thành và bước tiếp với nhiều ý nghĩa hơn.

Một trong những hiểu lầm lớn nhất là cho rằng trí thông minh có thể giúp con người luôn đưa ra quyết định đúng. Trên thực tế, trí thông minh giúp bạn hiểu vấn đề nhanh hơn, phân tích tốt hơn, nhưng không giúp bạn miễn nhiễm với cảm xúc. Và trong lĩnh vực tài chính, cảm xúc lại là yếu tố xuất hiện đúng vào những thời điểm quan trọng nhất.

Hiện này có rất nhiều website có những bài test tâm lý online dạng trắc nghiệm nhưng nhiều người lại không để ý đến các trang web đó sử dụng data ở đâu, cách trả kết quả như thế nào hoặc họ cũng không giải thích rõ cho người dùng hiểu về bản chất các bài test đó, điều đó có thể dẫn đến việc "gắn nhãn" không chính xác và có phần gây nguy hiểm cho người dùng.

Chi phí khám và chẩn đoán tại các phòng khám tư nhân thường dao động từ khoảng 300.000 đến 700.000 đồng mỗi lần. Nếu bạn tham gia trị liệu tâm lý, mỗi buổi có thể rơi vào khoảng 700.000 đến gần 1.000.000 đồng.

Nếu bạn đang tìm sách tâm lý học tội phạm nên đọc, đây là danh sách mình đã chọn lọc từ trải nghiệm cá nhân. Bài viết không nhằm xếp hạng xem cuốn nào “hay nhất”, mà là tổng hợp những đầu sách khiến mình ấn tượng vì cách chúng khai thác tâm lý con người, động cơ phạm tội, đạo đức, chấn thương và mặt tối trong bản chất con người.